Quảng cáo

Anh nhớ em

00:36 |
Tôi cần em, cần được thấy em, cần nghe em nói, cần nghe em cười...

Em nhớ không đã hơn một năm trôi qua không biết giờ đây em thế nào, có khỏe không, có mập mạp lên một chút nào không, có thích ăn thịt bò nướng nữa không?Và có còn nhớ tới tôi nữa không?
Chiều nay Hà Nội trời đổ mưa rào em ạ, mưa tát những hạt nước nặng trĩu vào mặt tôi, mưa làm tôi chết lặng giữa không gian ngột ngạt này. Sao tôi chợt nhớ tới cơn mưa của Miền tây nam bộ, nhớ chuyến du lịch lần đầu mà tôi đặt chân tới đó và được gặp em. Người con gái ấy đã để lại cho tôi một ấn tượng. Rồi tôi phải di chuyển công tác vào trong đó để được gặp em thường xuyên hơn.
Diễm ơi giờ này em ở đâu, em có còn nhớ tới tôi nữa không?
Ngày đó tôi đón đưa em về trời cũng đổ mưa thế này, hai đứa cùng đi dưới mưa, nhưng sao ngày đó mưa không lạnh thế này, không vô tình và không mặn chát như thế này nữa.
Xin lỗi em vì những vết thương lòng tôi gây ra cho em ngày đó, cõ lẽ cả cuộc đời này những vết thương vô tình đó mãi không thể lành nổi. Những nỗi đau tôi dành cho em quá lớn, lớn hơn cả tình yêu của hai chúng ta, để rồi em đã rời xa tôi mãi mãi.
Tôi nhớ em...
Là một người đàn ông tôi không cho phép mình rơi nước mắt, không cho phép mình yếu đuối. Cứ nghĩ mình phải cố gắng làm việc, thì tương lai tốt đẹp sẽ đến với hai đứa mình. Nào ai hay biết cái bận rộn vô tâm đó đã làm một người con gái tổn thương, đã không ở bên em những lúc em buồn, những lúc em cần một bờ vai để tựa, hay chỉ là một bàn tay nắm chặt, và em cũng cần được quan tâm dỗ dành. Tôi chỉ biết nhận tình cảm của em, chỉ biết em quan tâm từng ngày, chỉ biết nghe em gọi, đọc tin nhắn em gửi, và chỉ biết rằng em yêu tôi thế là đủ. Cứ nghĩ nó mãi là của mình sẽ không rời xa mình, tự tin ở cái tình yêu của em dành cho tôi. Em giận chỉ cần nghịch em chút là hết mà, gặp nhau sẽ đưa em đi chơi những nơi mà em thích, đó là cách mà tôi yêu em. Giờ hiểu ra thì đã muộn màng rồi. Những gì em mang đến cho tôi quá lớn, nó quá bình yên, ngọt ngào để rồi em đành bỏ tôi một mình sao.
Cái khoảng cách vô hình mà tôi tạo nên đã đẩy em ra xa để rồi xa mãi
Cái khoảng cách vô hình mà tôi tạo nên đã đẩy em ra xa để rồi xa mãi
Tôi cần em, cần được thấy em, cần nghe em nói, cần nghe em cười, cần vòng tay ấm áp của em, cần em như lúc xưa em cạnh tôi. Em trả lời đi, giờ đây tôi phải sống thế nào.
Đôi lúc em có hỏi “Sao anh không chủ động nhắn tin, hay gọi cho em?” vẫn câu nói “Anh bận, em biết mà”.
Có những lúc em cũng hỏi:
- Sao chẳng bao giờ anh nói nhớ em.
- Đôi khi nhớ là không cần phải nói ra đâu em.
Những lúc như vậy giọng nói của em như nghẹn ứ lại. Em buồn.
Khi có em bên cạnh, tôi đã không biết em là món quà vô giá để nâng niu vỗ về, chỉ đến khi lạc mất em giữa dòng đời vội vã này thì mọi thứ trở nên vô nghĩa rồi. Những thứ cố gằng này đều vỡ vụn. Cái khoảng cách vô hình mà tôi tạo nên đã đẩy em ra xa để rồi xa mãi. Tôi mất em.
Làm sao để tôi có thể quên được em, làm sao để quên em, tôi phải cố quên em. Tôi không muốn nhớ em nữa, không muốn hình ảnh của em trong tâm trí tôi nữa, không muốn khóc nữa. Em đi ra khỏi trái tim tôi đi đừng để em dày vò trong nỗi nhớ nữa, tôi không muốn thế nữa. Tôi không thể.
Cứ trách chúng mình có duyên mà không có phận, duyên trời cho mình gặp nhau mà sao không cho mình đến được với nhau. Thế nhưng hóa ra duyên là do trời mà phận là do mình. Có lẽ em không cần tôi nữa.
Nếu có một cơ hội nữa có lẽ tôi sẽ không bao giờ để mất em một lần nữa, sẽ không làm em khóc, không làm em đau, sẽ bên em những lúc em buồn, lắng nghe em nói nhiều hơn. Tôi phải làm thế nào đây để em về đây, em nói đi.
Tôi nhớ em.
Nguồn: 24h
Xem thêm…

Những kỷ niệm loang lổ

23:33 |
Ta đang đếm dài những ngày để quên đi người trong sự cố chấp.

Trời Hà Nội sau cơn mưa của mùa hè oi ả, trở về đêm nhè nhẹ làn gió, thấy lành lạnh như thể sang thu, và thấy lạc lõng như đang chui trong mùa đông ảm đạm. Chẳng có gì ngoài màn đêm yên lặng, vài tiếng hạt nước rơi tí tách bên hiên nhà còn sót lại và ta. Đã lâu rồi không ngồi đối diện với bóng đêm như thế, đã lâu rồi cảm xúc mới cô đọng và viết thành lời như thế. Quãng thời gian qua lao mình vào công việc để quên đi những gì đã xảy ra, quên đi những gì đời gây ra.
Đời chỉ một tiếng thôi mà sao chua chát thế. Đúng là đời vốn dĩ đã là vậy.
Người quen ta, gieo vào lòng ta một mầm xanh hy vọng. Mầm xanh đó lớn dần từng ngày để rồi người đạp chân lên, và rồi mầm xanh tan nát. Bất chợt nghĩ lại câu “tại sao cứ phải là người con gái xinh đẹp, giàu sang” và tự mỉm cười, nụ cười của sự mỉa mai, cợt nhả mà ta hình dung người đã làm như thế.
Những gì người mang lại cho ta ngoài nỗi buồn và những vết thương in hằn còn là những mảng ký ức loang lổ mà hàng đêm ta vẫn thường góp nhặt. Những chuyến đi xa trong đêm trở về chỉ mong nhìn người trong hạnh phúc, đam mê. Những món quà nho nhỏ nâng niu như báu vật cho người vậy mà… Có ai hiểu được, tình yêu đâu có những phép màu.
Ta đang đếm dài những ngày để quên đi người trong sự cố chấp
Ta đang đếm dài những ngày để quên đi người trong sự cố chấp
Ta đang đếm dài những ngày để quên đi người trong sự cố chấp. Ta đã đi ngược lại duyên phận thế nên cái nhận được là những đêm như thế. Có cảm tưởng rằng ta đã phải lòng đêm, phải lòng những cơn mưa và cả những vì sao trong đêm. Chẳng phải lòng thì vì sao đôi mắt chẳng chịu khép mi đi tìm giấc ngủ mà cứ kiếm tìm cái gì đó mơ hồ thuộc về người.
Lúc này, lúc này của hôm qua và lúc này của ngày mai liệu có khác nhau không nhỉ? Chẳng khác nhau nhiều, vẫn tâm trạng ấy, vẫn cảm xúc ấy, vẫn bóng hình ấy chỉ có khác đôi điều đêm qua có sao thì đêm nay có mưa.
Hà Nội mùa này vẫn thế thay đổi nhanh, lạnh lùng như lòng người và yên tĩnh đến ghê sợ như lòng người thế ấy.
Tàn chút men cay, đêm còn tĩnh lặng.
Tàn một mối tình mà người vẫn còn đây.
Đêm yên tĩnh, nằm đếm từng giọt mưa rơi tí tách, nhớ từng kỷ niệm loang lổ còn vương về một con người và một cái tên mang khúc ca đồng hồ binh boong, binh boong.
Nguồn: 24h
Xem thêm…

Chồng càng thành công, tôi càng cô đơn

01:00 |

Tôi không đủ tình yêu lớn để quên bản thân mình, mỉm cười mỗi khi anh đi làm xa và nói “Anh làm vì vợ con”. Tôi không chấp nhận hy sinh và sống an phận như những người vợ khác khi thấy công việc cuốn anh đi.

Có lẽ tôi không yêu anh nhiều, hy sinh những điều không như anh mong muốn. Tôi không đủ tình yêu lớn để quên bản thân mình, mỉm cười mỗi khi anh đi làm xa và nói “Anh làm vì vợ con”. Ai cần như thế chứ? Tôi không chấp nhận hy sinh và sống an phận như những người vợ khác khi thấy công việc cuốn anh đi. Anh thay đổi, chẳng màng đến tôi, đến những nhu cầu bình thường của một người phụ nữ bình thường. Chẳng còn thời gian dành cho nhau, vậy hy sinh để làm gì?

Anh quay cuồng với công việc, niềm đam mê của anh. Tôi vui mừng khi thấy anh thành công, đồng thời nỗi cô đơn càng lớn. Từ lâu, chúng tôi hình như không còn chung tiếng nói, con tim không đập cùng nhịp. Tôi không phải người phụ nữ lỗi thời, không một người thân quen nào có thể thấy tôi không hạnh phúc. Tôi hiện đại, mạnh mẽ, thành đạt và biết tìm vui trong cuộc sống của mình, nhưng điều tôi cần lại đang dần mất đi.

Tôi không biết phải làm gì, chia tay hay tiếp tục sống trong bóng tối của sự cô đơn? Tôi cảm thấy sự thay đổi trong con người mình, liệu anh có nhận ra?
Theo VnExpress
Xem thêm…

Em có thai nhưng bạn trai chối bỏ

00:30 |

Em biết mình có bầu khi đã chia tay bạn trai. Anh ta bắt em phải phá thai và đổ lỗi hoàn toàn do em. Gia đình em lại không có điều kiện nuôi bé.


Hiện tại, em đang rất lo lắng và sợ hãi không biết phải làm sao trong tình huống của mình. Năm nay em 21 tuổi, chỉ vừa mới tốt nghiệp, chưa có công việc ổn định. Lúc trước, em có quen một bạn trai, người đó hơn em 1 tuổi, tình cảm của chúng em rất tốt. Nhưng sau 3 năm quen nhau, vì một số lý do mà chúng em đã chia tay, mà chia tay chủ yếu là do em, vì vậy nên anh ta rất hận em.


Sau khi chia tay, em mới ngỡ ngàng biết mình đã có thai với anh ta. Sau đó, em cố gắng liên lạc và nói mình đã có thai nhưng anh ta không tin và nói rằng em bịa chuyện vì muốn anh ta quay lại. Trong một lần tình cờ gặp lại nhau, anh ta đã tin rằng em thực sự có thai. Anh ta bắt em phải đi phá thai, nhưng vì cái thai đó lớn rồi, phá thì rất nguy hiểm nên em muốn giữ lại.

Anh ta nói rằng rất ghét em và lỗi hoàn toàn là ở em. Em là người đã cản trở con đường đi đến tương lai của anh ta vì hiện giờ anh ta đang hạnh phúc cùng bạn gái mới và không quan tâm gì đến mẹ con em. Anh ta đã không chịu trách nhiệm thì em không còn cách nào khác, đành chấp nhận và không nói gì thêm.

Nhưng điều em lo lắng hiện tại là làm sao để nói với gia đình thông cảm vì lâu nay bố mẹ em rất nghiêm khắc. Hiện tại, tài chính em cũng không có, gia đình em lại không có điều kiện để nuôi em bé. Em đang rất lo sợ, mỗi ngày đều sống trong sự sự hãi và lo lắng. Mong anh chị hãy cho em lời khuyên nên làm thế nào?

Theo Ngoisao.net
Xem thêm…

"Có" được tôi, anh vội vã tìm tình mới

00:05 |
Phải chăng tôi quá dễ dãi trong tình yêu dành cho anh (Ảnh minh họa)

"Có" được tôi, anh vội vã tìm tình mới


Vừa mới nhận lời yêu anh, tôi đã trao cho anh điều quý giá nhất của người con gái
Tôi vừa trải qua một cuộc tình dù ngắn ngủi nhưng đã để lại trong tôi rất nhiều cảm xúc mà đi suốt cuộc đời này, tôi cũng khó lòng quên được.

Tôi quen anh từ khi mới 16 tuổi, còn anh cũng sang tuổi 20. Sau những đêm dài nhắn tin, tâm sự cùng nhau, anh đã ngỏ lời yêu tôi. Nhưng thấy hai đứa vẫn còn quá trẻ nên tôi đã khéo léo từ chối.

Cũng từ đó, tôi và anh không còn liên lạc với nhau nữa, dù nhà tôi và nhà anh khá gần nhau. Thỉnh thoảng tôi và anh vẫn gặp nhau trên đường nhưng chúng tôi chỉ mỉm cười chào nhau như một phép lịch sự rồi lại lướt qua nhau. Và tôi đã nhanh chóng quên anh với sự trưởng thành của mình.
Ba năm sau, tình cờ tôi gặp lại anh, vẫn như ngày trước, chúng tôi chào nhau như một thói quen. Sẽ chẳng có gì để nói nếu như buổi tối hôm đó, anh không đến nhà tôi chơi. Và cũng kể từ ngày ấy, chúng tôi bắt đầu liên lạc lại với nhau.

Lại những dòng tin nhắn, những cuộc nói chuyện dài diễn ra giữa tôi và anh. Thời gian này tôi có nhiều chuyện buồn vì việc thi của tôi không đạt được kết quả như mong muốn. Anh vẫn bên cạnh lắng nghe, chia sẻ với tôi rất nhiều điều. Và bất ngờ nhất là anh muốn cùng tôi đi tiếp chặng đường mà ngày trước, chúng tôi đã bỏ dở… Nhưng một lần nữa, tôi lại tìm ra những lý do vụn vặt để từ chối tình cảm của anh.
Thực sự lúc đó, tôi không có ý định tiến xa hơn với anh vì tôi không muốn mình phải suy nghĩ thêm nhiều việc nữa. Anh đã có một công việc ổn định, còn tôi… mọi thứ đều chỉ là mới bắt đầu. Hơn nữa, trong khoảng thời gian tôi và anh không liên lạc với nhau, anh đã yêu người con gái khác. Giữa anh và cô ấy cũng có rất nhiều chuyện không hay xảy ra.
"Có" được tôi, anh vội vã tìm tình mới, Bạn trẻ - Cuộc sống, tinh yeu, chuyen tinh yeu, tinh yeu gioi tre, ban tre, hanh phuc, yeu thuong, ban tre cuoc song, bao, bao phu nu, bao gia dinh
Tôi vẫn mong một ngày nào đó anh sẽ trở về bên tôi (Ảnh minh họa)
Tôi cũng đã từng nhiều lần thấy anh và cô ấy thân thiết bên nhau. Bạn bè xung quanh tôi cũng không thích anh nên tôi không thể tìm được lý do để mình chấp nhận anh. Tuy nhiên lần này, anh lại không vội vã bỏ cuộc như lần trước. Dù tôi đã thẳng thắn từ chối nhưng anh vẫn nhắn tin, gọi điện và quan tâm tới tôi rất nhiều. Tôi cũng nhận ra sự thay đổi trong anh… ba năm trôi qua anh đã trưởng thành và chín chắn hơn rất nhiều.
Cũng chẳng hiểu vì sao tôi lại gật đầu đồng ý làm người yêu của anh. Chính anh đã thay đổi quyết định của tôi, cái điều mà ngay cả bố mẹ tôi cũng không thể làm được. Bởi lúc đó, tôi không biết mình nên học ở quê hay lên thành phố. Tôi muốn lên thành phố học tập vì tôi đã tượng tưởng ra cuộc sống của mình ở đó như thế nào. Và tôi cảm nhận cuộc sống nơi đó thật tuyệt vời! Nhưng bố mẹ tôi lại muốn tôi học ở quê, vừa gần nhà, vừa tiết kiệm chi phí.
Sau những lần chuyện trò với nhau, anh đã thuyết phục được tôi học ở quê. Thời gian đầu yêu nhau cũng là khoảng thời gian tôi xa nhà, bắt đầu cuộc sống sinh viên. Đó cũng là khoảng thời gian tôi cảm nhận rõ sự yêu thương, quan tâm của anh dành cho mình.
Tôi đã từng nghĩ đến tương lai, nghĩ rằng mình sẽ chỉ yêu mình anh, sẽ cùng anh xây dựng một cuộc sống thật hạnh phúc... nhưng chuyện tình của chúng tôi vừa mới bắt đầu đã sớm kết thúc khiến tôi chưa kịp cảm nhận được nỗi đau.
Giờ đây, mỗi khi nghĩ lại, tôi mới cảm nhận rõ điều đó. Ngày anh nói lời chia tay, tôi chỉ ngồi lặng lẽ, gật đầu, không níu kéo, không nước mắt. Tôi thấy mình sao mạnh mẽ thế? Nhưng về sau, tôi mới hiểu và nhận ra, mình yêu anh nhiều đến nhường nào! Tôi không thể quên được anh, dù biết rằng, anh đã có người con gái khác.
Nhưng có lẽ tôi sẽ không đau đớn nhiều như vậy nếu đã không trót trao đi cuộc đời mình cho anh. Tình yêu của chúng tôi đã đi quá giới hạn một cách nhanh chóng. Đôi khi tôi tự hỏi, phải chăng cái gì đến quá sớm thì sẽ đi quá nhanh không? Tôi cười... cười cho sự ngu ngốc của chính mình. Rồi tôi lại khóc, khóc cho tình yêu tan vỡ, khóc cho ước mơ đã từ bỏ khi quyết định đến với anh.
Đến tận bây giờ, tôi cũng không thể hiểu vì sao mình yêu anh, dù anh không có điểm gì tương đồng với người đàn ông lý tưởng của mình. Tôi chỉ muốn quên anh đi, muốn xóa hết mọi ký ức về anh nhưng sao khó quá!
Tôi vẫn luôn hy vọng một ngày nào đó, anh sẽ trở về bên tôi... dù tôi biết điều đó chỉ mãi mãi đến trong giấc mơ!
Xem thêm…

Ngày về ra mắt, nhà anh nghèo quá sức tưởng tượng của em!

00:03 |

Gia đình anh rất nghèo. Em có bao nhiêu vòng vàng, tiền bố mẹ cho đều đã đưa anh hết rồi. Nhiều lúc không còn đồng nào trong người, em ngồi gặm mì tôm mà thấy ứa nước mắt.


Hôm em về nhà anh ra mắt, hôm đó thật quá sức tưởng tượng của em.

Mặc dù, em đã lên đây đọc nhiều tâm sự, chia sẻ của nhiều anh chị nhưng chưa một lần nào dám đưa ra ý kiến gì cả. Chắc có lẽ tại tính em thiếu quyết đoán hay lưỡng lự, em không biết gì nên không thể khuyên ai được.

Đặc biệt mấy ngày qua, đọc những tâm sự và chia sẻ, tranh luận của các bạn độc giả về vấn đề gái thành phố, nhà có điều kiện có nên chọn lấy trai nghèo mà em trào nước mắt. Vì thực sự em cũng đang rơi vào hoàn cảnh này. Dù đang rất mệt mỏi nhưng em vẫn đang "cố đấm ăn xôi" đây ạ.

Bây giờ em đang khổ sở suy nghĩ, dằn vặt bản thân mình nhiều lắm. Em cảm thấy rất bế tắc và chán nản. Em rất mong nhận được lời khuyên chân thành từ các anh, chị.


Từ trước, em không bao giờ tin có tình yêu sét đánh cả. Nhưng bây giờ thì em hoàn toàn tin vào nó rồi. Cách đây 2 năm, trong một lần gặp mặt tình cờ, em đã gặp anh H - người yêu của em bây giờ. Và từ đó, anh đã bị tiếng sét ái tình đánh trúng rồi điên cuồng theo đuổi em.


Anh luôn theo dõi xem hàng ngày em đi học lúc mấy giờ, mặc áo màu gì, khi nào ăn cơm. Còn chuyện gặp gỡ bạn bè thì anh nắm như trong lòng bàn tay. Thật sự, em cảm thấy khủng bố kinh khủng. Ra đường lúc nào em cũng phải có bạn đi cùng nhưng được một thời gian thì bạn em sợ quá nên để mặc em tự xử luôn.


Rồi em lấy hết can đảm làm một trận ra trò cho anh từ bỏ, nhưng không ngờ anh nhờ bạn đến nói với em: "Chỉ cần có một đứa con trai nào đến gần em thì đừng mong nó có đường thoát". Lúc này trong lòng em chỉ có sự chán ghét đối với anh mà thôi.


Tuy anh có nhiều hành vi côn đồ như vậy nhưng anh vẫn còn một chút quân tử khi không có hành động nào lỗ mãng với em. Em thiệt cảm ơn trời phật hết biết.


Thời gian trôi qua, dù có đi tới đâu em cũng không thể nào thoát nổi anh được. Bạn bè anh như một mạng lưới xã hội đen vậy. Cứ thế mãi, rồi em mặc anh luôn. Anh muốn đi theo, em cũng mặc kệ. Từ đó anh không còn khủng bố như trước nữa mà hàng ngày anh luôn dịu dàng chăm sóc, lo lắng và quan tâm em.

Mặc dù em bận đi học còn anh thì đi làm nhưng ngày nào anh cũng đứng chờ để lôi em đi đâu đó. Dần dần tình cảm chân thành cộng với anh cũng không để ai bén mảng gần em nên cuối cùng em đã nhận lời yêu anh sau hơn một năm anh kiên trì theo đuổi.

Nhưng em biết em không yêu anh. Song không biết ma xui quỷ khiến thế nào mà lúc đó em lại nhận lời nữa. Nếu tình yêu chỉ có thế này thì đời vẫn còn dễ dãi với em quá. Mọi chuyện chỉ thật sự bắt đầu khi anh dẫn em về nhà giới thiệu.

Trước đây vì chán ghét anh nên em không tìm hiểu kĩ. Nhưng hôm em về nhà anh ra mắt, hôm đó thật quá sức tưởng tượng của em. Nhà anh khá xa, cách thành phố gần 3 tiếng đi xe. Căn nhà của anh nằm cô độc trong lùm cây cối và phải đi qua con đường ngoằn nghèo đất đỏ mới tới nơi.

Nhà anh thật sự quá nghèo, em không biết diễn tả sao cho hết... Sau này em mới biết do bố anh mất sớm nên học hết cấp hai anh phải nghỉ học để phụ giúp gia đình. Dạo gần đây, từ Tết tới nay, cứ mỗi lần em xuống nhà anh chơi thì cứ hơn 10 phút lại có người tới đòi nợ.

Anh có 2 người em thì một người lấy vợ sớm không làm gì cả và mới sinh thêm đứa cháu thứ 2. Em gái anh cũng lấy chồng sớm. Một mình anh đi làm lo cho mẹ, gia đình em trai từ A tới Z. Đứa em gái cũng không vừa suốt ngày về nhà đòi hỏi. Điều buồn cười hơn là đứa em dâu chưa khi nào phụ giúp mẹ chồng nấu nướng, dọn dẹp dù vẫn ăn cơm chung mà mẹ chồng vẫn vui vẻ như thường.

Nhiều lần em lựa lời nhắc nhở anh về gia đình anh thì anh gạt phắt đi. Anh không bao giờ nổi cáu với em nhưng chỉ cần góp ý về gia đình thôi là anh tức giận. Nhìn một mình anh bươn chải như thế em cũng đau lòng lắm nhưng em chỉ là sinh viên không giúp gì nhiều cho anh.

Em có bao nhiêu vòng vàng, tiền bố mẹ cho đều đã đưa anh hết rồi. Nhiều lúc không còn đồng nào trong người, em ngồi gặm mì tôm mà thấy ứa nước mắt.

Em thử dẫn anh một lần về nhà với tư cách là bạn bè nhưng đó là một sai lầm. Từ ngày hôm đó hết ba mẹ, anh, chị rồi họ hàng lôi em ra khuyên can không được gặp gỡ anh nữa, vì họ biết từ trước đến giờ anh là người con trai duy nhất em dẫn về nhà nên rất khả nghi.

Họ chỉ mới nhìn thấy anh đã phản đối như vậy. Nếu như biết thêm gia cảnh chắc dám ba mẹ em nhốt em lại khỏi cần đi học nữa. Gia đình em rất trọng hình thức, bởi vì có địa vị tương đối nên luôn đặt môn đăng hộ đối lên hàng đầu.

Đã nhiều lần muốn chia tay với anh nhưng em lại không đành lòng bởi vì anh không có lỗi gì cả. Anh đối với em rất tốt, em tin chắc ngoài anh ra sẽ không có ai yêu em nhiều như thế.

Anh nói, cuộc đời anh khổ cực nhiều rồi, không có gì anh không vượt qua được, chỉ có mất em thì anh sẽ không sống nổi. Cứ mỗi lần em giận anh, anh lại bỏ ăn, đi ra đường như người thất thần, lại bị té, bị tông xe tổn hại đến sức khỏe.

Hằng ngày em không thể nào ngủ ngon được, em bị ám ảnh bởi cảnh người ta đổ ào tới đòi nợ, mấy đứa em không làm ăn gì suốt ngày đòi hỏi, gương mặt anh khổ sở lo lắng, gia đình em ra sức ngăn cản. Bây giờ sắp đến ngày em ra trường rồi, anh muốn cưới em nhưng gia đình em dần đã quên lãng anh vì lâu nay em luôn giấu kín, chắc chắn kết quả ai cũng biết.

Ba mẹ muốn em tiếp tục đi học cao hơn, em cũng rất muốn được đi học. Nếu em bỏ anh, em nghĩ mình là đứa con gái không ra gì, chê bạn trai nghèo đi tìm người giàu có hơn, sống thực dụng.

Mấy ngày nay lòng em rối bời, em thật sự "Bỏ thì thương, vương thì tội". Nhưng có ai hiểu được em thật sự quá mệt mỏi rồi, em không còn đủ sức để tiếp tục quen anh nữa.

Nhiều lúc em ước giá như ngoài tình yêu ra, anh còn có một thứ nào khác nữa thôi để gia đình em chấp nhận anh. Hay giá như gia đình em không quá khắt khe thì chúng em đã không phải khổ sở như lúc này.

Xem thêm…

Xin lỗi chồng em ko chịu nghèo đc nữa

00:01 |
Yêu anh, rồi cưới anh, em cứ tưởng là mình sẽ chấp nhận được tất cả, kể cả sự nghèo khó.


Nhưng sống với anh gần hai năm rồi em mới biết, em không thể chịu đựng cảnh nghèo thêm được nữa.

Anh sinh ra trong một gia đình nghèo ở một làng quê nghèo. Anh cũng đã quen với cuộc sống thiếu thốn, hài lòng với việc chi tiêu tiết kiệm. Chỉ cần ăn đủ no, mặc đủ ấm đã là hạnh phúc đối với anh. Không phủ nhận, có thời em đã yêu anh vì chính sự giản dị, chân chất đó. Biết anh không có tiền, biết lương anh rất thấp, biết lấy anh thì sẽ phải chịu khổ, chịu nghèo, nhưng em luôn nghĩ rằng mình sẽ vượt qua được tất cả, vì em yêu anh.

Em cũng đã cùng anh chịu đựng gian khổ trong suốt hai năm trời. Căn phòng trọ chật chội, ẩm thấp với những vật dụng đơn sơ, tạm bợ từng là tổ ấm ngọt ngào khi mới lấy nhau, giờ lại là nơi em chán chường đặt chân về mỗi chiều tan sở. Nghe bạn bè, đồng nghiệp mua nhà, mua xe, sắm sửa mà ham. Còn mình, mỗi khi chiếc xe cà tàng hư hỏng cũng phải tính tui tính tới cái này thì thay mới, cái kia chỉ nên sửa. Người ta có tâm trạng một chút là dắt díu nhau đi du lịch để thay đổi không khí, biết bao nhiêu trò lãng mạn để làm mới và hâm nóng tình cảm vợ chồng.

Anh sinh ra trong một gia đình nghèo ở một làng quê nghèo. Anh cũng đã
quen với cuộc sống thiếu thốn, hài lòng với việc chi tiêu tiết kiệm. (ảnh minh họa)

Còn mình, chỉ chuyện về quê thăm mẹ cũng phải tính tới tính lui nào tiền xe, nào quà cáp, nào tiền ăn uống đi đường. Người ta chỉ cần thích một món ăn ngon hay bổ dưỡng là sẽ chọn quán, chọn nhà hàng. Còn mình, cứ mỗi cuối tuần mới dám mua thêm chút thịt bò hay hải sản, còn ngày thường chỉ có một món mặn và một món canh là hết. Nhà người ta hạnh phúc khoe hình con trẻ ngập tràn facebook. Còn mình, nói thật lòng là không dám sinh con. Anh phải tiết kiệm, chắt chiu từng đồng bạc lẻ, tính toán tiền ăn từng ngày nếu em có bầu, khi em sinh, rồi tiền chăm cho em bé.

Lo tiền sữa cho con còn không đủ, mà con nít thì hay bệnh. Anh nói, để anh dành dụm đã, chuyện con cái từ từ tính sau. Làm mẹ là thiên chức của phụ nữ, em luôn mơ ước được sinh một đứa con trai kháu khỉnh để ngày đêm vỗ về, nhưng lấy chồng rồi mà ước muốn ấy sao vẫn cứ mãi xa vời.

Chuyện “một túp lều tranh hai trái tim vàng” đúng là chỉ có ở ngày xưa, còn xã hội hiện đại cần nhiều thứ hơn thế. Em không mong lấy được một anh chồng giàu để rồi sáng sáng tối tối chỉ cần nhởn nhơ mua sắm và ăn sung mặc sướng. Nhưng em cần được đảm bảo một cuộc sống tối thiểu nhất. Được có cảm giác trở về nhà sau khi làm xong, và tự hào về nơi mình sinh sống mỗi khi bạn bè ghé nhà chơi. Được sinh cho chồng những đứa con để tình cảm hai vợ chồng càng thêm gắn kết. Và được chồng yêu thương chiều chuộng, đôi khi cũng phải xa xỉ một chút khi biết vợ đang mong muốn điều gì.
72tjxzrp.jpg
Có lẽ, em đã nhầm khi tưởng rằng tình yêu có thể giúp em vượt qua sự đói nghèo.
Bây giờ thì em biết rõ là em không thể. (ảnh minh họa)

Nhưng em hoàn toàn không có những thứ đó. Hai năm chung sống với anh, và cả những năm về sau nữa, cũng sẽ chẳng có gì trong tay. Anh nghèo từ trong bụng mẹ và sẽ chẳng thể giàu có gì trong những ngày sắp tới với mức lương chưa tới 5 triệu một tháng. Anh cần kiệm và chắt chiu từng đồng cho tương lai, nhưng biết đến khi nào cuộc sống mới trở nên dễ thở?

Em chưa có người đàn ông nào khác, ngoài anh. Em cũng không có ý định sẽ đi tìm một đại gia, một người đàn ông giàu có để thay đổi cuộc sống của mình. Giấc mơ đổi đời, em chưa từng nghĩ đến. Nhưng thú thật, em đang nghẹt thở trong cuộc sống nghèo túng chật chội và đầy toan tính gạo tiền của anh.

Có lẽ, em đã nhầm khi tưởng rằng tình yêu có thể giúp em vượt qua sự đói nghèo. Bây giờ thì em biết rõ là em không thể. Xin lỗi anh, em phải dừng cuộc hôn nhân này lại, để giải thoát bản thân khỏi cảm giác tù túng đang làm em căng thẳng, già nua và mất tự tin mỗi ngày.
Xem thêm…

Chồng nhiệt tình ‘giúp đỡ’ cô hàng xóm vắng chồng

23:59 |

Sáng hôm sau, khi cửa nhà bên mở thì cũng là lúc chồng tôi bước về nhà. Tôi gặng hỏi thì anh mới thú nhận: "Anh chỉ muốn “giúp đỡ” người ta chút thôi".
 
 
 


 
                                                                          Ảnh minh họa
Do tôi bận đi công tác nên chúng tôi chưa có thời gian nói chuyện rõ ràng, trên đường đi công tác vì chưa hết giận nên tôi đã nhắn tin cho anh đòi ly hôn. Anh đọc được những tin nhắn đó liền theo tận tới khách sạn nơi tôi đi công tác và quỳ gối xin tôi tha thứ.

Chúng tôi quen nhau khi cả hai đều luống tuổi, gia cảnh lại môn đăng hộ đối nên chúng tôi rất nhanh đã đi đến hôn nhân. Sau khi kết hôn, mọi việc trong gia đình đều được mẹ chồng tôi hỗ trợ nên chúng tôi thường có thời gian rảnh để dạo phố, xem phim. Người ngoài ai cũng ngưỡng mộ cuộc sống hôn nhân của vợ chồng tôi.  

Vì sắp sinh con nên chúng tôi dọn đến một căn hộ khác, mẹ chồng vẫn đến để thăm và tiện chăm sóc tôi. Cuộc sống hạnh phúc của gia đình tôi cứ thế diễn ra nếu không vì cô hàng xóm kia. Hàng xóm nhà tôi là một bà mẹ độc thân nên thi thoảng chồng tôi giúp cô ấy làm những công việc nặng, cũng từ đó mà họ trở nên thân thiết hơn. 

Có lần, tôi đang ở bên nhà bố mẹ chồng chơi, do trời mưa nên gọi điện bảo chồng sẽ ngủ tại nhà ông bà. Nhưng cơ quan tôi có việc gấp nên tôi phải về nhà lấy nhu yếu phẩm cần thiết để đi công tác, về đến nhà không thấy chồng mình đâu, điện thoại cũng tắt máy, tôi nghĩ anh ra ngoài uống rượu với bạn bè. Đến khuya cũng không thấy anh, tôi bắt đầu cảm thấy lo lắng, tôi hỏi thăm mấy người hàng xóm thì họ nói tầm hơn 7 giờ tối thấy chồng tôi và cô hàng xóm cùng về. Định gõ cửa nhà bên để tìm hiểu rõ thực hư nhưng tôi đều không dám. Sáng hôm sau, khi cửa nhà bên mở thì cũng là lúc chồng tôi bước vào nhà, tôi gặng hỏi thì anh mới thú nhận, anh nói chỉ muốn “giúp đỡ” người ta chút thôi.

Do tôi bận đi công tác nên chúng tôi chưa có thời gian nói chuyện rõ ràng, trên đường đi công tác vì chưa hết giận nên tôi đã nhắn tin cho anh đòi ly hôn. Anh đọc được những tin nhắn đó liền theo tận tới khách sạn nơi tôi đi công tác và quỳ gối xin tôi tha thứ.

Hiện tại mặc dù bề ngoài tôi đã tha thứ cho chồng mình nhưng trong thâm tâm tôi vẫn không hề quên được chuyện đó, càng tệ hại hơn là tôi lại suy rằng liệu có phải do cô hàng xóm kia có kỹ năng phòng the tốt hơn tôi nên mới dẫn tới việc này. Xin hãy cho tôi lời khuyên.
Xem thêm…

Thách bạn gái ‘thử’ chồng, mất luôn cả bạn lẫn chồng

23:58 |

Vì tin vào bạn mình nên tôi đã nhờ cô ấy thử lòng chung thủy của chồng mình đến đâu. Ai ngờ vì tin bạn nên tôi đã dần mất chồng.

 
ảnh minh họa

Tôi rất ngại phải nói ra chuyện này vì sợ bị người ta chê cười nhưng tôi thực sự bức bí và muốn tìm cho mình một lối thoát nên tôi viết lên đây những dòng tâm sự đau buồn của mình.

Tôi năm nay 31 tuổi, có một con trai và một con gái kháu khỉnh. Tôi vốn không phải là một cô gái quá xinh nhưng tôi có nét duyên vì thế mà từ ngày thanh niên tôi luôn có nhiều vệ tinh theo đuổi.

Chồng của tôi bây giờ chỉ là một trong nhiều mối tình tôi đã đi qua nhưng với anh, tôi là mối tình đầu nên tôi rất tự hào và tin tưởng chồng mình. Hơn 6 năm chung sống bên nhau, chúng tôi đã sinh được hai bé kháu khỉnh. Hạnh phúc gia đình tôi khiến nhiều người phải ghen tị. Chồng tôi mở công ty kinh doanh gạch xây dựng, tôi làm kế toán cho một công ty tài chính nên kinh tế gia đình thuộc vào loại khá giả.

Tôi bận rộn với công việc nên những việc ở nhà đều do người giúp việc làm. Chồng tôi muốn tôi quan tâm đến gia đình hơn, muốn vợ trực tiếp nấu ăn cho cả nhà hay tắm giặt, chăm chút con cái. Tôi thì không để ý đến những việc đó mà chỉ muốn có thời gian thư giãn, làm đẹp.

Tôi có một cô bạn học cùng cấp 3 tên là Loan. Loan học đại học trong thành phố Hồ Chí Minh và du học thạc sĩ tại Thụy Điển nên chúng tôi không gặp nhau mà chỉ nói chuyện qua chát. Sau khi học xong, Loan chuyển ra Hà Nội công tác. Đã nhiều tuổi nhưng Loan chưa lập gia đình. Cô cho rằng "chồng con là cái nợ đời" nên muốn cuộc sống độc thân cho thoải mái.

Tôi thường kể chuyện về chồng mình cho Loan nghe nhưng cô ấy cũng chỉ cười khẩy vì không tin có một người đàn ông chung thủy chỉ biết đến vợ mình cho dù vợ mình không phải người đàn bà hoàn mỹ. Có lẽ đã trải qua nhiều đau khổ trong tình yêu nên Loan không tin vào tình yêu và quan hệ vợ chồng.

Tôi khẳng định với những người đàn ông khác thì có thể còn với chồng tôi thì chuyện lăng nhăng là không có, cho dù tôi không khéo léo lắm. Loan khăng khăng không tin vào những gì tôi nói. Tôi thề cô ấy không tin thì có thể tự mình đi kiểm chứng "độ" chung thủy của chồng tôi. Nếu tôi sai, tôi sẽ nhường chồng của mình cho Loan. Cô ấy đồng ý ngay, còn tôi tin chồng nên đã cùng Loan lập một kế hoạch thử chồng.

Biết chồng tôi hay ăn trưa ở một nhà hàng trên đường Giảng Võ, nên Loan đã tìm cách tiếp cận chồng tôi như một sự tình cờ ngẫu nhiên. Lần đầu gặp nhau, với bản tính thông minh, lém lỉnh của mình Loan nhanh chóng bắt chuyện với anh. Họ nói chuyện rất say sưa về những học thuyết kinh tế, tài chính.

Ngay tối hôm đó Loan đã về khoe với tôi thành tích của cô ấy. Tôi cười khì "nói đến công việc thì anh say sưa vậy, chứ nói đến chuyện tình cảm thì không dễ tý nào đâu". Rồi cứ như thế, họ nói chuyện rất ăn ý với nhau. Loan biết rõ những tật xấu của tôi và khao khát về một người phụ nữ đồng cảm với mình của chồng tôi nên cô ấy lấy lòng chồng tôi rất nhanh.

Họ bắt đầu liên lạc nhiều hơn, gặp gỡ nhiều hơn. Thậm chí, Loan còn không ngần ngại gọi điện mời chồng tôi đi xem phim, nghe nhạc. Tôi thấy chồng tôi có vẻ gì yêu đời hơn, hay hát hơn và thích mua nhiều sách hơn. Việc đọc sách của chồng tôi chắc mới được du nhập từ Loan về.

Tôi bắt đầu thấy nghi ngờ và lo sợ về phán đoán của mình. Nhưng tôi lại tự an ủi rằng Loan đâu có cần đàn ông. Cô ấy chỉ muốn cá cược với tôi nên mới ra kịch bản này. Nếu tôi thua, tôi cũng chẳng mất gì vì cô ấy sẽ tự tin hơn về quan điểm của mình.

Kế hoạch đã thực hiện được hai tháng, dần dần tôi không thấy Loan báo cáo với tôi về những việc cô ấy đã chinh phục được chồng tôi ra sao như thời gian đầu. Tôi thiết nghĩ chắc cô ấy biết mình thua nên từ chối bình luận với tôi. Mỗi khi tôi mời cô ấy ra ngoài nói chuyện thì cô ấy biện lý do bận.

Một lần, tôi thấy điện thoại của chồng mình có tin nhắn của Loan. Tôi cầm máy lên, vừa mở hộp thư ra tay tôi như run lên với tin nhắn "nhớ anh nhiều lắm, anh nhớ phải xóa tin nhắn đi nhé, em không muốn Nga buồn đâu anh". Tôi xóa ngay tin nhắn đó đi. Tôi cố gắng giữ bình tĩnh để tìm hiểu thực hư như thế nào.

Cả đêm hôm đó tôi mất ngủ. Tôi đã nghĩ ra hàng loạt cách để theo dõi chồng. Nhân việc bà giúp việc về quê. Tôi lấy lý đi công tác xa và gửi con về nhà ông bà ngoại. Tôi gọi báo cho Loan, tôi đi Huế 1 tuần. Tôi xin nghỉ ở cơ quan, ra ngoại thành thuê một phòng khách sạn để nghỉ ngơi và theo dõi chồng.

Sau nhiều lần theo dõi, tôi phát hiện chồng mình không về nhà mà thường tay trong tay với Loan đi ăn ở bên ngoài. Sau tiệc ăn là họ lại cùng nhau về nhà Loan để ngủ qua đêm. Cả đêm hôm đó tôi đã đứng dưới vườn hoa nhìn lên căn hộ của Loan mà lòng như dao cắt.

Tôi không đủ dũng cảm để đối mặt với chồng và bạn tôi vì tôi là kẻ hiếu thắng. Tôi không chấp nhận mình bị thua, bị cười chê. Nhưng là người phụ nữ có lẽ nào tôi không ghen. Tôi chỉ nghe người ta nói đến cảm giác bị phản bội nhưng giờ đây tôi cảm nhận được cảm giác đó. Nó đau đớn và còn cảm giác ghê tởm nào đó. Người chồng thủy chung mà tôi thương yêu, người bạn tôi tin tưởng nhất họ đang lừa dối tôi.

Tôi hẹn gặp Loan để nói chuyện. Khi Loan nghe tôi nói "tôi đã theo dõi họ đêm qua" mặt Loan tỉnh bơ. Cô ấy nói muốn cho tôi bài học. Cô ấy luôn ghen tị với tôi vì luôn có nhiều người đàn ông theo đuổi. Nhưng cuối cùng tôi cũng thua vì cô ấy lại trong vòng tay người đàn ông của đời tôi.

Tôi không dám nói chuyện với chồng rằng tôi đã nhờ bạn thử chồng nhưng anh ấy đã biết tất cả. Trong khi tôi đau khổ thì anh ấy lại nói rằng "anh hợp với Loan vì cô ấy hiểu anh và thực sự là người phụ nữ của gia đình, còn em chỉ biết đến bản thân mình". Tôi không biết anh nói điều này là muốn đến với Loan hay là chỉ muốn tôi thay đổi. Nhưng tôi biết mình đã mất dần tình yêu của chồng dành cho tôi. Liệu vợ chồng tôi có quay lại được tình cảm như xưa.

Xem thêm…

Bạn gái thường xuyên quan hệ với tình cũ

23:56 |

Trong thời gian quen tôi, em vẫn qua lại với bạn trai cũ, họ thường dẫn nhau đi khách sạn đều đặn. Tôi mới chỉ quan hệ với em một lần nhưng cảm thấy sợ con người em, không hiểu em đến với tôi vì điều gì nữa.


ảnh minh họa

Tôi yêu em rất nhiều nhưng em chỉ quan tâm tôi có gì trong tay. Tôi là chàng sinh viên mới ra trường được hơn một năm, lương hiện tại khoảng hơn 10 triệu/tháng. Tôi đã gặp và yêu em rất nhiều. Lúc đầu mới gặp, em nói em và bạn trai cũ đã chia tay một thời gian, vì thế tôi quyết định theo đuổi em nhưng trong quá trình theo đuổi tôi nhận ra em không như tôi nghĩ. Mới quen nhau hơn mọt tháng em đã chủ động quan hệ với tôi và tôi biết được em với bạn trai em đã quan hệ với nhau rất nhiều lần.

Thực sự quá khứ của em tôi không hề quan tâm, chỉ quan tâm đến hiện tại và tương lai. Tôi phát hiện ra trong thời gian quen tôi, em vẫn qua lại với bạn trai cũ, họ thường dẫn nhau đi khách sạn đều đặn. Tôi mới chỉ quan hệ với em một lần nhưng cảm thấy sợ con người em, không hiểu em đến với tôi vì điều gì nữa.

Em cũng có ăn có học hẳn hoi, vậy mà sao lại làm vậy? Tôi thực sự rất yêu em nhưng hình như em không hề quan tâm gì đến suy nghĩ của tôi. Hôm nay em đã nói với tôi rằng khi nào anh có nhà ở thành phố, có đủ điều kiện nuôi em thì hãy nói chuyện với em. Tôi cảm thấy bị tổn thương vô cùng, muốn rời xa một người con gái như em nhưng tình cảm dành cho em quá lớn. Tôi không biết phải làm sao để thoát ra khỏi tình cảnh như bây giờ. Tôi nhận thấy em quá thực dụng và trơ trẽn.

Gia đình tôi cũng thuộc dạng khá giả, tôi không muốn dựa dẫm vào gia đình nên muốn tự lập. Tôi muốn mọi thứ đều do mình tự tay làm ra. Tôi phải làm gì bây giờ, mong mọi người cho một lời khuyên.

Xem thêm…

Chồng đi làm vất vả, vợ kiếm trai về làm tình

23:55 |

Đi đến cửa phòng khi cánh cửa phòng ngủ được hé một khe hẹp. Tôi phát hiện ra vợ mình đang nằm lõa lồ, mơn trớn một gã trai lạ.


Khi cánh cửa phòng ngủ được hé một khe hẹp. Tôi phát hiện ra vợ mình đang nằm lõa lồ, mơn trớn một gã trai lạ. - Ảnh minh họa

Tôi năm nay 35 tuổi còn vợ tôi nhỏ hơn tôi 4 tuổi. Vợ chồng tôi đến giờ đã kết hôn được 5 năm và đã có với nhau một cậu con trai gần 4 tuổi. Trước khi làm đám cưới chúng tôi cũng có một quãng thời gian yêu nhau dài ba năm.

Những ngày mới cưới chưa có con thì vợ chồng kiếm được bao nhiêu tiền chỉ việc chi cho ăn uống, mà cả hai vợ chồng đã ăn trưa ở cơ quan rồi còn mỗi bữa sáng và tối ăn cùng nhau thôi, nên chi tiêu thế nào cũng được, ăn uống xuề xòa cũng xong. Có ngày vợ chồng ăn toàn đậu và rau cũng cảm thấy vui vẻ.

Từ khi sinh em bé hàng trăm khoản chi tiêu linh tinh khác phải kéo theo. Nào tiền sữa bỉm, rồi tiền thức ăn nấu cháo cho con. Tiền cốm nọ, cốm kia để kích thích tiêu hóa cho trẻ biếng ăn…

Trong khi đó vợ tôi ở cữ lại không thể đi làm được nên thu nhập tất cả nhở cậy vào đồng lương ít ỏi của tôi. Đến khi con đã lớn hơn một ít vợ có thể đi làm để đỡ đần tôi chút ít thì lại phát sinh khoản nhờ người trông con để vợ đi làm…

Do thu nhập không được cao nên tôi đã quyết định bỏ việc ở chỗ làm cũ để chuyển sang làm việc cho một công ty khác với mức thu nhập cao hơn. Có điều từ ngày chuyển việc do tính chất đặc thù nên mỗi tháng tôi phải đi công tác một tuần, nửa tháng là chuyện thường tình.

Lúc đầu vợ tôi cũng cằn nhằn kêu ca về giờ giấc của tôi, kể từ ngày đi đến ngày về hôm nào chúng tôi cũng gọi điện, nhắn tin cho nhau. Được một thời gian thấy quen dần hơn nữa công việc của tôi cũng ngày một nhiều nên các cuộc điện thoại cũng dần thưa hơn.

Nhưng mỗi chuyến đi tôi đều báo trước kế hoạch cho vợ tôi biết rằng lần này sẽ đi mấy ngày. Có đợt thì tròn một tuần, nhưng cũng có đợt thì lại phải hai tuần đủ để giải quyết xong một số việc.

Cách đây tròn một tháng tôi có chuyến công tác dài hai tuần. Nhưng khi đến nơi bắt tay vào công việc, mọi thứ cứ thuận lợi. Chính vì vậy chỉ cần 10 ngày mọi việc đã đâu vào đấy. Do hoàn thành trước tiến độ nên tôi được công ty cho phép về trước mấy ngày.

Quá vui mừng và cũng muốn tạo ra một niềm vui bất ngờ dành cho vợ nên tôi đã không gọi điện báo trước. Tôi cứ thế bay về và bắt taxi chạy thẳng về nhà. Khi về đến nhà thì trời cũng tương đối muộn, tôi bước nhẹ ngàng định mở cửa phòng ngủ và trong đầu đang mường tượng về một đêm rực rỡ của hai vợ chồng vì đã đến cả chục ngày nay tôi lao vào công việc và phải nhịn gần gũi vợ rồi. Đi đến cửa phòng khi cánh cửa phòng ngủ được hé một khe hẹp. Tôi phát hiện ra vợ mình đang nằm lõa lồ, mơn trớn một gã trai lạ.

Quá tức tiết vì cảm thấy mình bị lừa dối, cảm giác trên đầu mình mọc ra một cái sừng che hết mọi ý chí, khôn ngoan, bột phát lúc đó tôi lao vào túm cổ gã trai đó và đấm đá cho một trận lên thân. Lúc này vợ tôi và gã đó mới quỳ xuống cầu xin tôi tha thứ.

Vợ tôi trình bày do cảnh cô đơn khi chồng đi làm xa và gã kia cũng là một người xa vợ đến đây làm ăn. Hai kẻ thiếu thốn tình dục nên khi gặp nhau đã này sinh ham muốn xác thịt chứ thực chất thì tình cảm cũng không có gì là sâu đậm.

Họ cũng chỉ mới qua lại với nhau vài tháng gần đây, mỗi khi tôi đi công tác thôi. Và hai người cũng có thỏa thuận ngầm với nhau rằng khi xong việc thì ai về nhà nấy, không ai được làm bất cứ điều gì ngu ngốc làm ảnh hưởng đến hạnh phúc gia đình hai bên…

Hừm! Thật là phi lý và vớ vẩn! Nếu không có sự bắt gặp quả tang của tôi ngày hôm nay thì không biết tôi còn bị phản bội đến bao giờ nữa? Tôi còn rất yêu gia đình, không muốn gia đình mình phải tan nát, lại càng không muốn con tôi phải chịu thiệt thòi khi bố mẹ ly hôn.

Nhưng vợ tôi nếu vì có tình cảm với gã đó dẫn đến việc lên giường với anh ta thì còn có thể tha thứ được. Điều đó chứng tỏ tôi không còn được cô ấy yêu nữa, như thế lại khác. Đằng này chỉ vì sắc dục, thiếu thốn tình dục mà cô ấy bất chấp chồng con, bỏ mặc hạnh phúc gia đình để chung đụng xác thịt với người đàn ông khác thì tôi lại không thể nào chịu đựng được.

Giờ đây chúng tôi tạm thời ly thân. Tôi đang muốn có một khoảng thời gian để suy nghĩ lại những gì đang diễn ra giữa tôi và vợ. Mặc cho vợ tôi luôn miệng cầu xin tha thứ nhưng tôi vẫn chưa thể ra quyết định. Tôi cần thời gian để có một quyết định chín chắn. Tôi phải làm gì với người vợ này đây? Độc giả nào từng trải có thể cho tôi xin một lời khuyên. Tôi xin cảm ơn!

Xem thêm…

Tin nổi bật